Loại cảm giác bị dòm ngó này không quá mãnh liệt, nhưng Dương Gian vẫn có thể phát hiện ra, giống như nó đã trở thành một loại bản năng, một giác quan thứ sáu của hắn rồi.
Loại cảm giác này như có như không, ngay cả bản thân hắn cũng không quá chắc chắn.
"Là ảo giác? Hay là nói ở xung quanh đang tồn tại một chuyện linh dị nào đó mà mình không biết?”
Dương Gian khẽ nhíu mày, vô ý thức sờ mu bàn tay.
Có nên tiếp tục sử dụng quỷ vực để dò xét tình hình không? Hắn đang do dự.
Nhưng đúng lúc, ở bên trên một con đường gần đó đột nhiên xuất hiện một chiếc xe chạy từ phía xa đến chỗ này. Chiếc xe này lao với tốc độ rất nhanh, vượt qua mọi thứ, không hề lo lắng sẽ đụng phải ai đó ở trên đường.
"Hẳn là người mà xã trưởng Tam Đảo sắp xếp."
Đến lúc này Nagasawa mới để điện thoại di động xuống, sau đó phất phất tay ra hiệu.
"Bên này, chúng tôi ở đây."
"Trốn đi."
Dương Gian đưa mắt nhìn quỷ đồng ở gần đó, rồi ra lệnh cho nó ẩn núp. Hắn không muốn nó bị quá nhiều người biết.
Mặc dù hiện tại Nagasawa đã nhìn thấy quỷ đồng. Nhưng giữa việc nghe người khác nói và nhìn thấy tận mắt là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Không lâu sau, chiếc xe kia đã dừng lại.
Số lượng người đến không nhiều, chỉ có ba người.
Cầm đầu là một người thanh niên cường tráng đầu trọc, bên cạnh có một người thanh niên gầy gò, da bọc xương đi theo và một tên gia hỏa khá quen.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236010/chuong-1182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.