“Cố gắng chịu đựng, mày phải tin tưởng vào Dương Gian, cũng phải tin tưởng bản thân mình. Nếu lúc này mày mà chạy trốn thì kết cục sẽ còn thê thảm hơn việc ngồi lại ở trong phòng làm mồi nhử cho quỷ."
Nagasawa biết, một khi hắn ta không chịu đựng nổi mà bỏ chạy. Chẳng những hắn đắc tội với Dương Gian, mà còn đắc tội với với xã trưởng trừ linh xã, Tam Đảo. Đồng thời hắn ta cũng không thể an toàn mà chạy ra khỏi chỗ này được. Vẫn sẽ bị mắt quỷ để ý đến, đến khi đó sẽ chẳng có một ai đứng ra để cứu hắn ta nữa.
Việc giữ vững được sự tỉnh táo là điều cực kỳ quan trọng, vì nó có thể để cho người ta hiểu rõ được tình cảnh của bản thân.
Một khi bị nỗi sợ hãi lấn át lý trí, con người ta sẽ chỉ biết hành động lung tung.
Dần dần, mồ hôi trên trán hắn ta càng ngày càng nhiều, sau đó chúng nhỏ xuống liên tục.
Đồng thời ánh sáng bên trong căn phòng nhỏ của hắn ta cũng trở nên mờ đi. Vách tường xung quanh đang trở nên cũ kỹ, biến chất. Kế đó da tường bong tróc ra từng mảng… Cuối cùng chúng bị hư thối và sụp đổ một ít.
Điều này khiến cho bức tường vốn dĩ đã bịt kín được căn phòng nay trở nên rách tung tóe, không ngừng xuất hiện những lỗ hổng. Sau đó những lỗ hổng này dần dần mở rộng ra. Hiện tại ở bên trong Nagasawa đã có thể quan sát được tình hình đại khái bên ngoài thông qua những lỗ hổng này.
Đó là một con hẻm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236006/chuong-1178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.