Keiko hơi ngẩng đầu nhìn về phía Dương Gian, giống như muốn nói điều gì đó, nhưng còn chưa mở miệng, Dương Gian đã quay người rời đi.
Dương Gian nói:
"Nagasawa, nên đi thôi. Nếu sau lần hành động này cậu còn có thể sống sót, sau này cậu có thể đến công ty của tôi làm việc nếu cần."
Hắn đang chuẩn bị đào góc tường của nhà người khác.
Nagasawa cười rộ một tiếng:
"Nếu có thể thì đến lúc đó hi vọng sẽ nhận được sự chiếu cố nhiều hơn từ Dương tiên sinh."
Dương Gian nhìn hắn ta một cái rồi nói:
"Chỉ có người sống mới có giá trị, còn người chết, chẳng đáng một xu. Có đôi khi may mắn cũng là một thứ cực kỳ quan trọng. Ví dụ như lần hành động này của tôi và cậu… Cho nên nhiệm vụ làm mồi nhử của cậu phải hoàn thành cực kỳ xuất sắc mới được. Nếu không làm được, cậu sẽ không còn cơ hội để sống sót đâu."
Nagasawa nói:
"Tôi đã hiểu cực kỳ rõ."
Nếu không phải người chủ trì hành động lần này là Dương Gian, hắn ta đã phải chết từ lần giữ cửa cho Dương Gian đi vào trong căn nhà kia rồi.
Rất nhanh.
Hai người rời khỏi nhà nghỉ, một lần nữa tiến vào thành phố Kobe.
Quỷ đồng luôn theo bọn họ cách một đoạn, lén lén lút lút, thi thoảng lại lộ ra bóng dáng, như muốn chứng minh rằng nó vẫn đang ở gần đây, chưa thoát đội ngũ.
Mà ngay lúc này, trong đại sảnh sân bay nằm ngoài thành phố Kobe.
Xã trưởng Tam Đảo đang ở chỗ này và chú ý đến diễn biến của chuyện linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236003/chuong-1175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.