Nếu không nhờ lời này của Keiko, để phá giải được con số này, khả năng cao Dương Gian sẽ phải mất tầm mấy ngày, thậm chí hơn mười ngày.
Keiko lập tức nở nụ cười, con mắt cong lên:
"Tốt quá, tôi cảm thấy rất vui vẻ khi có thể giúp đỡ được cho Dương tiên sinh."
"Như vậy để cho tôi kỳ lưng cho ngài nhé Dương tiên sinh."
"Không cần."
Dương Gian vẫn từ chối cực kỳ cứng ngắc.
Keiko nghi hoặc hỏi.
"Vì sao vậy? Tôi sẽ rất nhẹ nhàng, rất ôn nhu, không để Dương tiên sinh ngài phải thất vọng đâu."
Dương Gian nói:
"Không vì điều gì hết, trước đó tôi có nói rồi. Nhiệm vụ ngày hôm nay của cô đã kết thúc. Nên hiện tại cô muốn đi ngủ cũng được, không ngủ thì đi ngâm mình trong suối nước nóng cũng chẳng sao, việc này cô cứ tùy tiện. Tôi tắm xong rồi, muốn đi suy nghĩ kế hoạch cho lần hành động tiếp theo. Chuyện này còn chưa kết thúc, hiện tại nghỉ ngơi chỉ vì điều chỉnh tốt trạng thái mà thôi."
…
Trong một căn phòng rộng rãi của nhà nghỉ.
Dương Gian thay bộ quần áo dính đầy thi thối của hắn, mặc một chiếc áo choàng tắm rộng rãi của nước nhật, sau đó tùy tiện ngồi trên thảm tatami. Mắt nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt lạnh lẽo, bình tĩnh, không có chút xíu ba động của tình cảm, giống như một bức tượng vậy.
Bộ quần áo mà Keiko mặc cũng không khác hắn lắm, lúc này cô quỳ gối bên cạnh hắn, hơi cúi đầu xuống.
Nagasawa cũng ở trong phòng, không nói một lời, nhưng trên mặt lại nở một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235999/chuong-1171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.