Dương Gian bình tĩnh nói:
"Nếu không thể tiếp tục đi về phía trước, vậy thì lưu lại ở chỗ này đi. Tôi sẽ không vì mấy người mà đi chậm lại."
Keiko phiên dịch lại lời của Dương Gian, đồng thời cũng an ủi người phụ nữ tên là Mỹ Đảo kia. Cô ta nói:
"Chúng ta nên tin tưởng vào Dương tiên sinh, ngài ấy là một người đàn ông thần bí và mạnh mẽ, ngài ấy nhất định có thể bảo vệ an toàn cho chúng ta. Trước đó tôi cũng từng nhận được sự chiếu cố của ngài ấy và thoát được một lần nguy hiểm. Nên tôi tin chắc rằng, khi gặp phải nguy hiểm, ngài ấy sẽ chiếu cố cô một ít."
Mỹ Đảo không nói lời nào, lúc này cô ta tỏ ra hoảng sợ chỉ tay về phía một căn phòng ở đằng trước.
Đó là một căn nhà gỗ, hai tầng.
"Ở chỗ đó, bên trong căn nhà kia. Trong căn nhà đó có quỷ, tôi có thể cảm nhận được. Không, chúng ta nên rời khỏi căn nhà kia, tôi cảm thấy bản thân có thể chết bất cứ lúc nào."
Keiko nghe vậy, sắc mặt nhất thời trở nên cứng đờ. Cô ta vội vàng nhìn về phía Dương Gian:
"Dương tiên sinh, cô ấy vừa mới nói, ở trong căn nhà phía trước có quỷ."
Nagasawa cười cười, dường như tên này không sợ hãi gì cả.
"Chạm mặt nhanh như vậy sao?”
Ánh mắt Dương Gian liền nhìn về phía căn nhà kia.
Căn nhà kia bị bao phủ trong bóng tối, lộ ra vẻ âm u. Nhưng vẻ âm u như vậy cũng không phải chỉ có mỗi căn nhà này, mà những căn nhà ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235974/chuong-1146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.