Keiko lập tức phiên dịch lại toàn bộ lời của Dương Gian cho ba người kia.
"Đúng là phong cách làm việc rất tàn khốc."
Nagasawa cười cười:
"Nhưng chỉ có người lãnh khốc như vậy mới có tư cách sống sót ở trên thế giới này, tôi nói đúng chứ."
Dương Gian không nói thêm lời nào, trực tiếp sử dụng quỷ vực mang mấy người bọn họ tiến vào trung tâm thành phố Kobe.
Chờ đến khi hắn thu hồi quỷ vực, đám người liền phát hiện bọn họ đã rơi vào trong khung cảnh tối tăm. Một thành thị tĩnh mịch, âm lãnh, trong không khí tràn ngập một mùi thi thối. Hẳn là đã có không ít người chết ở bên trong chuyện linh dị lần này. Nhưng dựa theo tư liệu, bên trong tòa thành thị này vẫn còn có rất nhiều người may mắn sống sót.
Hiệu suất giết người của quỷ gõ cửa cực kỳ thấp. Nó phải gõ cửa từng nhà, cần hao phí khá nhiều thời gian để giết người.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao chuyện linh dị này lại được xét cấp độ tối đa là cấp A.
Nagasawa cười hỏi, đồng thời tỏ ra cực kỳ tò mò.
"Quỷ vực, đúng là một năng lực khá thuận tiện. Nhưng bộ dạng sử dụng năng lực lệ quỷ một cách tùy tiện như này của Dương tiên sinh, chẳng lẽ cậu không lo lắng đến hậu quả hay sao?"
Keiko dựa sát vào người của Dương Gian, nhỏ giọng phiên dịch.
Dương Gian lạnh lùng liếc tên này một cái
"Nếu cậu có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy thì thay vì nói chuyện với tôi, cậu nên xác định vị trí của con quỷ ai đi."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235972/chuong-1144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.