Giọng nói của Tôn Nhân vẫn tiếp tục vang lên:
"Đó là ý định của tôi, không liên quan gì đến cậu cả. Cậu hãy cho tôi một đáp án thống khoái đi, một là đáp ứng yêu cầu của tôi, hai là chờ nhặt xác cho Trương Vĩ. Hiện tại tôi chẳng còn gì để mất nữa rồi, không cần quan tâm đến mấy thứ vặt vãnh kia."
"Cậu đã thay đổi quá nhiều."
Dựa vào giọng nói Dương Gian có thể biết được Tôn Nhân đang cực kỳ điên cuồng.
Tên gia hỏa này đã đi theo hướng cực đoan, không còn để ý đến sống chết của bản thân nữa, có thể thấy hẳn hắn tôi đã nhận phải một kích thích cực lớn nào đó.
Tôn Nhân nói.
"Con người đều sẽ thay đổi. Không phải cậu cũng giống vậy hay sao."
Dương Gian trầm giọng nói:
"Được rồi, tôi đáp ứng yêu cầu của cậu. Một con quỷ đúng không, tôi sẽ cho cậu. Nhưng hiện tại tôi muốn gặp mặt Trương Vĩ một lát."
"Cậu vẫn sảng khoái như cũ, không có chuyện gì, chờ tôi vài phút."
Nói xong, Tôn Nhân lập tức cúp điện thoại.
Dương Gian nhìn thấy bên kia đã cúp máy, liền nói:
"Chú Trương, chú đi vào bên trong phòng an toàn. Trong đó có hai chiếc rương bằng vàng, chú cầm một chiếc rương ra đây. Nhớ cẩn thận chút, đừng có để rơi. Bên trong là một con quỷ, còn nữa, đừng đụng đến những thứ bên trong, chúng đều là thứ nguy hiểm."
"Được, tôi nhớ rồi."
Trương Hiển Quý hít sâu một hơi, sau đó quay người rời đi.
Dương Gian lại nói.
"Cô đi thông báo cho Chương Hoa, bảo hắn ta đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235958/chuong-1130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.