Giang Diễm mặt dày nói:
"Cũng không tệ lắm, tôi có học qua tiếng Nhật, sao vậy?"
"Nói một hai câu nghe thử xem."
Giang Diễm nhíu mày lại, nghiêm túc nói:
"Tư cổ một, một vùng chính là lấy, ép diệt…"
Dương Gian phất phất tay nói:
"Được rồi, được rồi, nhiêu đó là đủ hiểu rồi. Cứ tưởng sinh viên đại học thì thế này, khả năng còn không bằng cả Trương Vĩ. Ít ra tên này còn biết một túi gạo chống được mấy tầng."
"Còn nữa, có phải là cô lại lén mở máy tính của Trương Vĩ đúng không?"
Giang Diễm hơi đỏ mặt, giơ tay lên thề thốt.
"Không, tuyệt đối không có, tôi thề."
Trương Lệ Cầm ở một bên cười cười, nhưng không vạch trần.
Chương Hoa nhìn hai người, không nói một lời. Hắn ta đã đọc qua hồ sơ về hai người rồi, bất kể là Trương Lệ Cầm hay Giang Diễm, không một ai có vấn đề gì bất thường cả. Cả hai chỉ làm việc ở chỗ này mà thôi. Đây là việc tư của họ nên hắn ta không hỏi nhiều. Đồng thời bình thường hắn ta cũng đối đãi khá khách khí với bọn họ.
"Đội trưởng Dương, chúng ta có bàn bạc tiếp về chuyện vừa rồi nữa không?"
Dương Gian nói:
"Cậu không cần quá lo lắng, bọn họ sẽ tiếp tục tìm đến tôi mà thôi. Với lại hiện tại bọn họ còn vội hơn cả tôi. Đồng thời tôi cũng muốn kiếm thêm một khoản mà, anh không cần lo. Ở nhà còn có mấy người cần tôi phải chu cấp đây."
Chương Hoa tự giễu cười một tiếng.
"Không nghĩ đội trưởng Dương đã có kế hoạch rồi, ngược lại thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235956/chuong-1128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.