Dương Gian đi đến, hắn thấy ở trên mặt đất là một vũng máu lớn.
Trương Hàn ngồi chồm hổm trên mặt đất:
"Vết máu còn chưa thực sự khô ráo, hẳn là được lưu lại chừng bốn giờ sáng mà thôi. Với lại…"
"Là mùi thi thối."
Dương Gian nhíu mày, hắn ngửi được một mùi vị quen thuộc.
"Nói như vậy, máu ở trên mặt đất là máu thối?"
Máu người sống đương nhiên không thể bốc mùi được, cho nên nếu máu này bị bốc mùi chắc chắn là của người chết.
"Không. Máu không có mùi, mà là thứ này bốc mùi."
Trương Hàn chỉ tay vào một dấu chân được lưu lại ở trên vũng máu. Dấu chân của một đứa bé.
"Là dấu chân của một đứa bé, còn không mang giày. Hiện tại trời lạnh như vậy, ba bốn giờ sáng còn chạy loạn ở trong này. Cậu không cảm thấy có gì đó cổ quái hay sao?"
Sắc mặt Dương Gian khẽ nhúc nhích.
"Không có gì cổ quái đâu."
Đây rõ ràng là dấu chân của quỷ đồng. Xem ra buổi tối thứ này hoạt động cực kỳ nhiều. Nhìn bộ dạng này không biết nó tập kích phải người nào rồi, máu ở trên mặt đất chắc chắn là của người bị hại để lại.
"Trong tiểu khu có ai bị thương không?"
Trương Hàn lắc đầu nói:
"Tôi không nghe được tin tức thông báo rằng có ai đó bị thương. Tất cả mọi người đều bình thường. Tuy nhiên tôi đã để cho người theo dõi camera giám sát rồi, hy vọng sẽ có kết quả."
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích.
"Nếu trong tiểu khu không có ai bị thương. Như vậy người bị thương chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235946/chuong-1118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.