Nhớ lại quãng thời gian hai mẹ con mới chuyển đến thành phố, có thể nói là cả hai đã chịu rất nhiều đau khổ. Điều này cũng ảnh hưởng rất nhiều đến sự thiếu hụt trong tính cách của Dương Gian.
"Lúc nào đó dành chút thời gian trở về quê một lần, xử lý hết toàn bộ chuyện cũ năm đó thôi."
Dương Gian cảm thấy nên xử lý những chuyện lúc trước, cần phải làm cho rõ ràng. Mặc dù đối với hắn mà nói, hàng chuyện này chỉ là những chuyện lông gà vỏ tỏi, không là gì. Nhưng có lẽ đối với mẹ của hắn, Trương Phân thì đây lại là những chuyện canh cánh ở trong lòng của bà.
Đồng thời hắn cũng có chút tò mò đối với thân phận của cha hắn.
Khi ở trong tổng bộ, Tần lão cũng từng nói cho hắn biết, chỉ là hắn không biết chuyện này có thật hay không. Nếu lời của Tần lão là thật, vậy cái chết của cha hắn có liên quan đến chuyện linh dị. Như vậy chắc chắn cha hắn cũng có liên quan đến chuyện linh dị, đồng thời chắc chắn cha hắn cũng sẽ để lại một vài manh mối gì đó, mà chúng phải nằm ở đâu đó dưới quê. Cho nên hắn cần phải trở về đó một
chuyến.
"Dương Gian, đang suy nghĩ cái gì vậy?"
Trương Lệ Cầm nhẹ giọng hỏi, cô lập tức dựa sát vào người Dương Gian, khẽ kéo lấy tay của hắn, đồng thời mắt không ngừng lén lút nhìn về phía Giang Diễm đang lái xe.
Ngay cả gương chiếu hậu mà Giang Diễm cũng không nhìn thì chắc chắn sẽ không chú ý đến hành động của cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235942/chuong-1114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.