"Nếu muốn đánh nhau thì cứ thử một chút đi. Nhìn xem hôm nay tôi có đủ khả năng làm thịt hết đám chuột nhắt mấy người không."
Dương Gian đến gần Bùi Đông, tốc độ ăn mòn của quỷ vực đỏ đậm tăng nhanh. Tất cả mọi thứ xung quanh giống như được bọc thêm một lớp vật chất màu đỏ vậy, trông chẳng khác gì vừa được nhúng ở trong máu tươi.
"Uy hiếp tôi? Cậu xứng sao? Nếu cậu đã muốn dùng mạng của mình để tạo ra chuyện linh dị, tôi cũng muốn nhìn xem mấy người có đủ sức lực và năng lực để làm chuyện này không. Nếu có thể làm được thì tôi có chút bội phục mấy người đó, ít nhất mấy cậu cũng không phải là kẻ lấy nhiều hiếp ít. Còn nếu những lời nãy giờ mà cậu nói chỉ để dọa người, thì xin lỗi, mấy người chọn sai đối tượng để hù dọa rồi."
"Lúc nãy cậu có nói là một chọi sáu? Đúng không? Xin lỗi nhẽ, hiện tại đã là một chọi năm."
Dương Gian bất chợt dừng lại, sau đó giơ chân đá về phía trước một cái.
Ngay lập tức ở bên trong quý vực xuất hiện một cỗ thi thể sau đó cứ thế bị hắn đá văng ra ngoài. Miệng của cô thi thể này cực kỳ lớn, rõ ràng người này đã chết, nhưng ở bên trong miệng lại vang lên từng tiếng gào thét của lệ quỷ. Tiếng thét cực kỳ quỷ dị, đáng sợ, khiến cho người ta không thể không rùng mình.
"Chỉ mới khống chế được một con lệ quỷ mà đã dám học theo người khác đi đánh nhau. Đúng là hành động của những kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235930/chuong-1102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.