Hoàng Tử Nhã nói:
"Em mới không tin đâu, bạn bè bình thường cỡ nào có thể đáng giá được anh quan tâm, để ý như vậy?"
Dương Gian nói:
"Sao Cô cứ thích hỏi lung ta lung tung thế nhỉ? Không muốn đi thì xuống xe, không cần phải theo tôi đâu?"
"Nếu đội trưởng đã không thích em hỏi nhiều, vậy em sẽ không hỏi nữa."
Hoàng Tử Nhã khẽ vuốt vuốt mái tóc đen nhánh ở trên mặt, sau đó cầm lấy viên pha lê giá rẻ đeo ở trên Cổ để chơi đùa.
Càng nghe hai người nói chuyện, người tài xế taxi càng cảm thấy hồ đồ, không thể hiểu nổi. Vì vậy người này đành chuyên tâm lái xe.
Khi xe rời khỏi khu vực thành thị, cảm giác bất an ở trong lòng Dương Gian mới dần dần biến mất.
Đồng thời việc mí của mắt quỷ giật giật cũng khôi phục lại bình thường.
"Phạm vi có chút lớn."
Dương Gian nhìn bản đồ, phải từ khách sạn bình an ở trung tâm thành phố đến đường cao tốc nằm ngoài ngoại ô thì cảm giác dị thường kia mới biến mất.
Điều này cho thấy ảnh hưởng của quỷ họa đã vượt quá tưởng tượng của hắn.
Bởi vì tòa thành thị này lớn hơn rất nhiều so với thành phố Đại Xương.
Chứng kiến thành thị phồn hoa càng ngày càng xa ở phía sau lưng, cảm giác bất an trong lòng Dương Gian dần bình tĩnh trở lại.
Hắn đã chạy thành công.
Ngay khi phát hiện ra sự dị thường của thành phố này, hắn chuồn ngay lập tức. Bỏ đi một cách cực kỳ quả quyết. Thậm chí hắn tạm thời từ bỏ luôn việc tìm đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235921/chuong-1093.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.