Hắn cảm thấy mẹ của Hùng Văn Văn không hiểu điều mà hắn đang nói.
Có lẽ đã hiểu, nhưng vẫn muốn cầu xin hắn.
Trần Thục Mỹ cắn môi rồi nói:
"Chỉ cần đội trưởng Dương đồng ý đi cứu Văn Văn. Tôi nguyện ý làm bạn... Bạn gái của đội trưởng Dương."
Cô ta định nói là làm nữ nhân của hắn, nhưng trong lòng có chút rụt rè không thể mở miệng được, nên chỉ có thể nói là bạn gái.
Nhưng với cái tuổi này của cô ta, việc làm bạn gái của Dương Gian có ý nghĩa gì chắc cô ta cũng biết.
Nhưng vì Hùng Văn Văn, Trần Thục Mỹ dám đánh bạc, cái gì mà tôn nghiêm, rụt rè, tất cả đều không cần.
Lúc này trên khuôn mặt không biểu tình của Dương Gian, khóe miệng nhịn không được phải giật giật mấy cái.
"Dì Trần, dù không cần nói ra những lời này. Dì nói như vậy sẽ chỉ càng khiến tôi cảm thấy khó chịu hơn thôi. Nếu tôi không đi cứu người thì có phải là tôi quá vô tình, quá máu lạnh, nhát gan, nhu nhược? Còn nếu đi cứu, sau này bị truyền ra ngoài chẳng phải là sẽ bị người khác cười chê, nói tôi thèm thân thể của dì, là hạng người thấp hèn hay sao?"
"Trên thực tế, loại người như chúng tôi đã không còn lại mấy ai cảm thấy hứng thú đối với phụ nữ nữa? Nếu còn hứng thú thì dì nghĩ đi, với khả năng của chúng tôi còn thiếu phụ nữ hay sao?"
Thú thực, mẹ của Hùng Văn Văn, Trần Thục Mỹ là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, thành thục. Tính cách lại ôn nhu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235916/chuong-1088.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.