Vương Tiểu Minh quan sát tình hình, hắn ta thấy sau khi bị nhốt vào bên trong phòng, Vệ Cảnh liền đứng dậy, dùng hai con mắt tro tàn nhìn về phía này, dường như đang nhìn ngó hai người bọn họ.
Nhưng vì căn phòng đặc thù này có thể ngăn cản được rất nhiều thứ, ví dụ như lực lượng lệ quỷ, cảm giác của lệ quỷ... Bởi vậy Vệ Cảnh
không có bất cứ động tác nào.
Dương Gian nói:
"Tên này còn khó đối phó hơn so với tưởng tượng của tôi. Nếu không bị mất khống chế, hắn ta sẽ là một vị ngự quỷ nhân đỉnh phong."
"Tiếc là, hắn ta còn chưa phát huy được chút tác dụng nào đã phải nằm."
Nếu Vệ Cảnh còn có thể sống sót, hắn ta chắc chắn có thể đối kháng lại được với những loại ngự quỷ nhân có cấp bậc tương tự Phương Thế Minh.
Vương Tiểu Minh nói:
"Tôi có thể cảm giác được, cậu ta còn chưa chết."
"Chỉ cần để quỷ trong người Vệ Cảnh đạt được một sự cân bằng mới, áp chế thành công con quỷ kia, cậu ta sẽ khôi phục lại như cũ."
"Ha ha. Dù Vệ Cảnh có tỉnh lại, chỉ sợ ngay cả anh cũng không biết hắn ta là người hay quỷ đâu."
Dương Gian cười lạnh, không quá coi trọng việc này.
Vương Tiểu Minh nói:
"Việc đó tôi sẽ tự có phán đoán của riêng mình. Chuyện của cậu đã xong rồi, có thể đi."
Dương Gian nói:
"Không, tôi cần phải biết rõ tất cả mọi chuyện đã xảy ra, đồng thời phải biết sự tồn tại của cạm bẫy do nó sắp đặt."
Mặc dù trước đó Vương Tiểu Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235908/chuong-1080.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.