Ngay lúc Dương Gian chuẩn bị đi qua đó, nện tiền để thuê người tài xế kia chở hắn một đoạn. Thế nhưng ngay khi hắn đang định hành động, thì ở bên kia đường, bên trong một căn biệt thự lớn có một người đàn ông mặc âu phục vội vàng chạy về phía này.
Người này vừa chạy vừa hô lớn:
"Dương Gian, Dương tiên sinh, xin chờ một chút."
Người đàn ông mặc âu phục này cứ thế xông qua đường, giống như không cần mạng vậy. Nếu không phải có một chiếc xe đang chạy trên đường kịp thời phanh lại thì có lẽ người này đã bị đâm chết rồi.
"Một người xa lạ? Người này nhận ra mình, đang hướng về mình mà tới."
Sắc mặt Dương Gian hơi động, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn về phía người xa lạ kia. Trong lòng hắn lập tức nảy ra một ý nghĩ.
"Không phải là chuyện gì tốt. Chỉ vì muốn gặp được mình mà ngay cả mạng cũng không cần. Chắc chắn là đang có việc muốn cầu mình
đây."
Dương Gian tự hiểu được bản thân, hắn không phải là đại minh tĩnh, cũng không phải là vị doanh nhân nổi danh nào đó, cho nên không có chuyện người khác sẽ liều mạng xông lại khi nhìn thấy hắn như này được.
"Dương tiên sinh, tốt quá. Cuối cùng có thể may mắn nhìn thấy ngài, ngài khỏe chứ..."
Người đàn ông mặc âu phục kia tỏ ra cực kỳ kích động, cũng rất nhiệt tình. Khi đối mặt với Dương Gian, người này tỏ ra cực kỳ cung kính, thậm chí đến mức độ có chút hèn mọn.
Dương Gian nhìn chằm chằm vào người này, thái độ cực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235822/chuong-994.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.