Sau khi rời khỏi căn tổ hợp viện kia, Dương Gian lập tức chạy đến địa phương khác thường kế tiếp. Bởi vì quỷ vực của hắn từng bao phủ hơn một nửa thành thị, cho nên có rất nhiều chỗ hắn đã nhớ rõ ở trong lòng. Chỉ là hành động ngày hôm nay của hắn là việc cá nhân, nên không thể cao điệu bằng cách dùng quỷ vực để bao phủ toàn bộ thành phố, nếu không bên phía tổng bộ lại cho rằng là do hắn đang định gây sự.
Hắn không muốn phiền phức, cũng không muốn tạo phiền phức cho người khác, vì thế mới đi tìm kiếm một cách thầm lặng.
Lần này, nơi Dương Gian đi vào là một tiểu khu. Tiểu khu không lớn, gồm có mấy tòa chung cư cao tầng kia đã được tân trang lại, nhưng vẫn lộ ra một vẻ cũ kỹ.
Dương Gian đứng ở phía dưới một tòa chung cư:
"Chỗ này cũng có vấn đề, đồng thời không hề bị phong tỏa. Nói cách khác chưa có người phụ trách nào đi đến đây, là một nơi dị thường nhưng chưa bị phát hiện."
Dương Gian ngẩng đầu nhìn lên. Mắt quỷ lập tức xuất hiện dị thường, nó không dám nhìn về phía một căn phòng ở tầng thứ tư của tòa chung cư. Mỗi khi Dương Gian đưa mắt về phía đó, nó đều chủ động nhắm lại.
Dương Gian trầm ngâm:
"Là một bức tranh quỷ họa khác hay sao?"
Dương Gian lại quan sát xung quanh. Hắn phát hiện ra tiểu khu này cũng không nhận bất cứ ảnh hưởng nào, nói cách khách bức tranh còn chưa có tạo thành quỷ vực. Khác với bức tranh tại căn phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235820/chuong-992.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.