Nghe Vương Tiểu Minh nói như vậy, sắc mặt của Quách Phàm trở nên cứng ngắc. Trên khuôn mặt trắng bệch kia lộ ra vẻ khác lạ. Thời gian trở thành ngư quỷ nhân của hắn ta rất lâu, gần như cùng thời kỳ với Phùng Toàn. Mà sở dĩ Phùng Toàn còn có thể sống sót đến hiện tại là nhờ nằm trốn trong quan tài quỷ mấy tháng. Việc này chẳng khác gì Phùng Toàn kéo dài mạng sống thêm hai tháng.
Cho nên hắn ta có thể sống sót đến hiện tại cũng coi như không tệ rồi. Quách Phàm cũng không có ý định che giấu, mà trực tiếp hỏi:
"Đúng là trạng thái của tôi có chút kém, giáo sư Vương, ngài có thể giúp tôi xử lý vấn đề này không?"
Vương Tiểu Minh nói:
"Tôi có thể giúp cậu xử lý nó, nhưng tôi cần cậu giúp đỡ tôi làm một việc."
"Có việc gì thì ngài cứ việc nói. Chỉ cần tôi có thể làm được, tôi sẽ không từ chối."
Quách Phàm tỏ ra có chút vui mừng, vốn dĩ hắn ta chỉ là thuận miệng nói mà thôi, không ngờ Vương Tiểu Minh lại đáp ứng.
Vương Tiểu Minh nói:
"Tôi muốn mượn một món đồ ở trên người của cậu."
Hå? Quách Phàm hơi nhíu mày, sau đó nói đùa.
"Không phải giáo sư Vương muốn mượn cái mạng của tôi đó chứ."
"Không phải."
Quách Phàm nói:
"Chỉ cần không phải mạng của tôi thì tôi yên tâm rồi."
Vương Tiểu Minh cũng không hề quanh co vòng vèo mà trực tiếp nói ra mục đích khi đến đây của hắn ta.
"Tôi cần khối linh vị của cậu."
Nghe vậy, sắc mặt của Quách Phàm nhất thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235814/chuong-986.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.