"Đừng, đừng làm vậy, tôi không đủ năng lực để quản lý công ty đâu."
Hạ Thiên Hùng vội vàng từ chối. Nếu hiện tại mà tiếp nhận Hội anh em chẳng phải là hắn ngại chết chưa đủ nhanh hay sao? Hắn ta không muốn cõng cục nợ này trên lưng đâu.
Phương Thế Minh nói:
"Tôi biết là cậu đang kiêng kỵ Dương Gian. Trước đó tôi cũng đánh nhau với hắn một trận, chết một ít người. Đúng là tôi không chịu đựng nổi, nhưng Dương Gian cũng sống không được lâu đâu... Chẳng mấy chốc nữa cậu sẽ thu được tin tức Dương Gian chết."
Suy đoán của hắn ta không sai, loại trạng thái kia của Dương Gian chắc chắn không duy trì được lâu, chẳng mấy chốc nữa hắn sẽ chết một cách bất đắc kỳ tử.
"Ha ha?"
Hạ Thiên Hùng nghe nói như vậy nhịn không được liền cười rộ lên.
Phương Thế Minh lạnh lùng nói:
"Cậu cười cái gì?"
Dương Gian Có sống được hay không Hạ Thiên Hùng không biết, nhưng với bộ dạng hiện tại của Phương Thế Minh, hắn ta biết tên này sống không được bao lâu. Nhưng đương nhiên là Hạ Thiên Hùng sẽ không bị ngu mà nói ra lời đó, hắn ta chỉ cười rồi nói:
"Tôi cười sự vô năng của tổng bộ, Dương Gian thật đáng thương. Vất vả làm nhiều thứ như vậy thì thế nào chứ, còn không phải là hắn không có cách xử lý chúng ta hay sao. Phương tổng, ngài cứ yên tâm, chỉ cần nghe được tin Dương Gian chết, tôi chắc chắn sẽ cố gắng quản lý tốt công ty giúp ngài."
"Còn nếu Dương Gian vẫn sống, thứ lỗi cho tôi không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235797/chuong-969.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.