Nhưng chưa đi được mấy bước, sắc mặt hắn ta đã trầm xuống. Bởi vì hắn ta nhìn thấy ở xung quanh vẫn còn có xe cộ qua lại cùng người đi đường ở trên phố. Lúc này hắn ta lập tức ý thức được hiện tại vẫn còn đang ở bên trong quỷ vực.
"Tên chết tiệt này..."
Phương Thế Minh đột nhiên quay đầu nhìn về phía cỗ thi thể không còn nguyên vẹn của Dương Gian ở trên mặt đất. Lúc này thi thể Dương Gian cũng đang cử động. Cỗ thi thể bị vỡ nát, vặn vẹo vì ngã từ trên cao xuống bắt đầu khôi phục lại nhanh chóng. Quỷ ảnh đang dần dần ghép lại thân thể của hắn.
Nguyền rủa của hộp âm nhạc vẫn còn. Tiếng chuông quen thuộc và quỷ dị kia vẫn còn đang quanh quẩn trong đầu của Dương Gian, để cho hắn biết bản thân vẫn còn chưa chết. Chỉ là sau khi trải qua cú ngã này, thân thể của hắn lại trở nên rách nát.
"Không sao, sau khi xong việc trở về dùng thứ kia chữa trị lại là được."
Nghĩ như vậy, Dương Gian không còn quan tâm đến tình trạng thân thể nữa, mà dùng mắt quỷ nhìn chằm chằm vào Phương Thế Minh. Sau đó thân thể khẽ đong đưa vặn vẹo, rồi khôi phục lại bình thường. Nhưng lần này đầu của hắn vẫn hoàn chỉnh như cũ, không hề bị thương tổn. Sau khi rơi xuống, hắn có chú tâm đến việc bảo vệ đầu.
Trong lòng Quách Phàm kinh hãi.
"Dương Gian cũng không chết? Đây chính là tòa nhà cao một trăm tầng đó."
Lúc này hai người lại đối mặt với nhau thêm một lần nữa, giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235778/chuong-950.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.