"Người của cậu đều chết sạch hết rồi, hiện tại mới nói những cái này có ý nghĩa gì sao?"
Dương Gian nói, đồng thời thu hồi quỷ ảnh ở dưới chân, còn mắt quỷ ở trên trán thì không nói, một chút cũng không rời khỏi hắn. Dựa theo tình trạng lúc này của hai người, động thủ chỉ là việc diễn ra trong nháy mắt.
"Mặc dù sẽ có một chút ảnh hưởng, nhưng vẫn còn nằm trong phạm vi chịu đựng của tôi. Dù sao chỉ cần hôm nay cậu chết đi, toàn bộ mọi chuyện có thể từ từ trở lại với quỹ đạo của nó."
Phương Thế Minh dừng chân, dường như hắn ta bị mệt. Cỗ thân thể quái dị kia không thể nào đủ để chống đỡ những hoạt động bình thường này của hắn ta nữa. Hắn ta nhịn không nổi phải cúi người ngồi trên một chiếc bàn cạnh đó để nghỉ ngơi.
Dương Gian bình tĩnh nói:
"Giết tôi? Cậu làm được không?"
Hiện tại hắn đang phải chịu nguyền rủa của hộp âm nhạc, dù lệ quỷ khôi phục lại cũng không thể nào cướp đi ý thức của hắn, trừ phi nguyền rủa này bị hết tác dụng và chính nó lấy đi tính mạng của hắn. Nếu không hiện tại Dương Gian cũng không biết bản thân nên làm cách gì mới có thể chết.
Phương Thế Minh muốn giết chết hắn? Dương Gian không tin.
"Thử chút xem sao."
Giọng điệu của Phương Thế Minh có chút quái dị, ngữ điệu cũng rất tùy tiện, giống như không coi chuyện giết Dương Gian là chuyện gì to tát. Hoặc là hắn ta căn bản không để một ai vào trong mắt, không có người nào là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235774/chuong-946.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.