Trong lòng Khương Thượng Bạch trầm xuống, hắn ta phát hiện ra bản thân không thể nào so tiêu hao với Dương Gian được. Ba con quỷ đối chọi với ba con quỷ, thì chắc chắn người chết sẽ là người không thể cầm cự được.
Bằng bất cứ giá nào Khương Thượng Bạch cũng muốn hòa giải với Dương Gian:
"Nếu không tôi sẽ đền bù tổn thất cho cậu, cho cậu một cái giá hài lòng là được? Nói thế nào đi nữa, tôi cũng là một vị đội trưởng của tổng bộ, cho tôi một cơ hội đi."
Hắn ta không muốn chết. Hắn ta đã phải trả giá nhiều thứ như vậy mới có được ngày hôm nay thì sao lại cam tâm chết ở trong tay ngự quỷ nhân chứ.
Dương Gian nhìn hắn ta, khóe miệng để lộ ra một nụ cười lạnh:
"Cậu cho rằng cậu đang dẫm lên cái bóng của tôi, cùng với việc dựa vào chiếc áo liệm mà lúc trước tôi nộp lên cho tổng bộ là có thể chống đỡ được tập kích của tôi hay sao? Sở dĩ tôi hiện thân ra để nói chuyện cùng cậu không phải là vì tôi muốn giảng hòa, mà là muốn để cho cậu hiểu rõ, dù lệ quỷ của tôi không có khôi phục lại, tôi cũng có thể tiêu diệt được hết Hội anh em."
"Đừng có lấy thân phận đội trưởng ra để dọa tôi, trước khi trời sáng, tôi vẫn còn là đội trưởng... Nhưng dù tôi không phải là đội trưởng thì thế nào? Đối với một vị đội trưởng như tôi, đám người Hội anh em các cậu lại không chừa cho một chút cơ hội, dù là nhỏ nhoi nhất. Bảo là sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235771/chuong-943.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.