Chung Sơn lắc đầu nói:
"Tốt nhất nên đi nhìn một chút, nếu Dương Gian thực sự không chết thì chúng ta sẽ không phải gặp nguy hiểm. Hắn không phải là người không có lý trí, cũng không phải là ngự quỷ nhân có trạng thái tinh thần bị sụp đổ, nên khả năng ra tay với chúng ta là không lớn. Đương nhiên, nếu suy đoán của tôi là sai, Dương Gian thực sự đã chết rồi và thứ đang gây ra chuyện này là mấy con quỷ trong người hắn, thì việc hiện tại chúng ta qua đó giúp đỡ Hội anh em cũng chính là đang tự giúp chính mình."
"Hiện tại đang là thời điểm mấu chốt, nếu còn chơi trò khôn lỏi, thì đó mới chính là tìm đường chết. Tôi không thể nào cược tính mạng của bản thân vào lời suy đoán kia được."
Nói xong, hắn ta đứng dậy khỏi ghế sô pha, chuẩn bị đi đến cao ốc bình an. Quách Phàm cũng đi theo phía sau:
"Nếu Dương Gian chưa chết thì sao?"
"Nếu Dương Gian chưa chết, đương nhiên chúng ta qua đó để xem kịch. Hội anh em cũng không phải là người của tổng bộ, chết thì chết chứ sao. Thời đại này còn thiếu ngự quỷ nhân bị chết hay sao mà cậu còn lo. Còn việc Khương Thượng Bạch có bị chết hay không đều là do Dương Gian quyết định, tổng bộ có trách phạt thì cũng do Dương Gian gánh, chúng ta không liên quan gì đến chuyện này hết."
Chung Sơn tỏ ra bộ dạng chẳng liên quan.
Quách Phàm gật gật đầu, cảm thấy lời này rất đúng. Số người có suy nghĩ giống bọn họ cũng không chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235768/chuong-940.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.