Sau khi cầm lấy thứ này, Dương Gian cũng không quay đầu lại mà rời đi khỏi đây. Nhưng lúc Dương Gian chuẩn bị rời khỏi lòng đất, lại bị một cỗ lực lượng quấy nhiễu, khiến cho quỷ vực của hắn bị ngăn cản. Một ông lão với cái trán đầy nếp nhăn, khuôn mặt đầy đồi mồi, giống như một ông lão sắp chết đang cầm nạng chặn đường của hắn.
Dương Gian dừng chân lại, không có vội vàng rời đi.
"Tần lão?"
Lúc trước hắn cũng từng suy nghĩ qua, xâm nhập tổng bộ, tìm kiếm Lưu Tiểu Vũ, tra ra chân tướng, cưỡng ép lấy đi tấm vải khâm liệm,... Một loạt động tác này chắc chắn sẽ kinh động đến một số người không nên kinh động. Nhưng hắn không sợ, bởi vì lúc này đã không có thứ gì khiến hắn phải sợ hãi nữa.
Ánh mắt đục ngầu của Tần lão dường như có thể nhìn xuyên qua quỷ vực và nhìn thấy Dương Gian. Lão rất ít khi nói chuyện, bình thường lão ta cứ như một người câm vậy. Lão đi dạo trong tổng bộ, ngồi đây một chút, ngồi kia một lát, thi thoảng lại dùng cây quải trượng gõ gõ vài cái, ngoại trừ những điều này ra hắn không thấy lão làm thêm việc gì nữa.
Nhưng khi phải đối mặt với ông lão hơn trăm tuổi, gần xuống lỗ như Tần lão, Dương Gian lại cực kỳ kiêng kỵ.
Ông lão này chính là một vị ngự quỷ nhân sống sót từ thời kỳ quốc dân đến giờ, đồng thời có thể giải quyết được vấn đề lệ quỷ khôi phục, ngoài ra có khả năng khởi động lại.
Lần này, Dương Gian cũng biết hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235758/chuong-930.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.