Trong nháy mắt, hơn phân nửa thành thị đều bị bao phủ, không có bất cứ dấu hiệu nào, cũng không cho bất kỳ ai có cơ hội phản ứng.
Đơn giản đây chẳng khác gì một cơn ác mộng.
"Lần này xong rồi."
Ở bên trong một căn biệt thự nào đó tại thành phố, Quách Phàm tỏ ra kinh ngạc, niềm vui sướng vì Dương Gian chết trước đã biến mất tăm, không còn chút nào.
"Tôi đã nói rồi, Dương Gian chết thì mặc hắn, cậu không cần phải cao hứng sớm như vậy. Hiện tại chắc cậu biết chuyện gì xảy ra rồi chứ."
Chung Sơn ở bên cạnh cũng nhíu mày, nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Một luồng ánh sáng màu đỏ bao phủ toàn bộ thế giới, ngoại trừ thứ này ra không còn bất cứ màu sắc nào khác.
Bên trong tổng bộ có một khu vực không bị quỷ vực ảnh hưởng, nhưng những chỗ khác lại không thể tránh khỏi.
"Hả?"
Ở bên trong một căn phòng nào đó, một ông lão với làn da nhăn nheo, lốm đốm, hai con mắt đục ngầu không có thần thái hơi động, nhìn về phía mà Dương Gian đang đứng.
"Hu hu!"
Ở bên trong một căn phòng ngủ, Lưu Tiểu Vũ nằm lì ở trên giường, vùi đầu vào trong gối mà khóc vì cái chết của Dương Gian. Cô ta không thèm để ý đến toàn bộ tình huống xung quanh, với lại dường như cô ta cũng không phát hiện ra.
Tòa cao ốc bình an cũng bị quỷ vực bao phủ vào bên trong.
Lúc này đám người đang thương lượng xem nên nhặt xác cho Dương Gian như thế nào, đều tỏ ra đồng loạt khi cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235754/chuong-926.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.