Một khi mắt quỷ khôi phục lại, hắn sẽ hoàn toàn mất đi cơ hội để sống sót trở lại, chứ không cần phải chờ đến khi nguyền rủa của hộp âm nhạc hết thì mới chết.
Mắt quỷ khôi phục? Mắt quỷ?
Khoan, mình hẳn là vẫn còn một con mắt.
Đây là một loại thói quen của Dương Gian trước kia, hắn thích thả mắt quỷ vào từng bộ phận trên cơ thể.
Trên bàn tay có mắt quỷ, trên cánh tay có mắt quỷ, còn có mắt ở sau lưng.... Đương nhiên trên trán, trên ót của hắn cũng có mắt quỷ.
Mục đích của việc này là đảm bảo cho trong quá trình hắn xử lý chuyện linh dị sẽ không tồn tại góc chết.
"Hiện tại ý thức của mình đang tồn tại dưới dạng nào đây? Nếu nó còn gửi ở trên đầu, như vậy mình hẳn vẫn còn có thể cảm nhận được mắt quỷ mới phải."
Ý thức của Dương Gian bắt đầu chìm xuống bóng tối để cảm nhận.
Hắn muốn cảm nhận ra sự tồn tại của mắt quỷ, sau đó khống chế nó.
Thời gian.
Cuối cùng, thứ quan trọng nhất vẫn là thời gian.
Mặc dù Dương Gian cảm thấy tình hình khá gấp gáp, nhưng ý thức vẫn cực kỳ thanh tỉnh, cho nên hắn rất tỉnh táo, không có vì sự gấp gáp nhất thời mà bị rối loạn.
Ở trong đầu hắn, tiếng chuông quỷ dị của hộp âm nhạc vẫn liên tục vang vọng. Tiếng chuông được tổ hợp từ rất nhiều loại âm thanh, dường như đang ẩn chứa một loại lực lượng thần bí nào đó, rất dễ khiến cho tư duy của người bình thường bị quấy nhiễu.
Loại quấy nhiễu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235733/chuong-905.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.