Có người nói:
"Phương tổng, tôi nghĩ chúng ta nên lươn lẹo một chút, không cần phải thừa nhận nhanh như thế đâu. Cứ trì hoãn một chút thời gian cũng tốt."
Phương Thế Minh nói:
"Cậu cảm thấy chuyện như thế này có thể giấu hay sao?"
Hắn ta liếc mắt nhìn tất cả mọi người ở xung quanh, trong những người ngồi ở đây, ngoại trừ Khương Thượng Bạch ra, những người còn lại chưa đã không có người của tổng bộ. Hắn ta có thể biết được nhất cử nhất động của tổng bộ, thì ngược lại tổng bộ cũng biết phần lớn tình báo của bọn họ.
Giữa hai bên đều biết rõ nhau, nên những chuyện lớn như thế này không thể nào che giấu hoàn toàn được.
Thay vì che che giấu giấu rồi đến cuối cùng không thể che nổi, thì chi bằng trực tiếp thừa nhận, thể hiện sự cường thế của bọn họ.
Lúc này mà tỏ ra sợ hãi là một hành vi cực kỳ ngu xuẩn.
"Khương Thượng Bạch, cậu muốn nói cái gì thì cứ nói cái đó. Nếu Tào Duyên Hoa dám làm cái gì thì cậu cứ bảo cho ông ta biết, tôi có thể giết chết Dương Gian, đương nhiên cũng có thể giết chết Lý Quân, giết chết Tào Dương, giết chết toàn bộ đội trưởng dưới tay của ông ta. Để cho tổng bộ của ông ta trở thành một cái xác trống không. Nếu như ông ta thức thời, thì coi như hôm nay chưa có chuyện gì xảy ra."
"Hội anh em vẫn là Hội anh em của trước kia, cũng sẽ hết sức giúp đỡ chuyện linh dị của quỷ họa, thuận tiện nhặt xác cho Dương Gian luôn."
Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235730/chuong-902.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.