Dương Gian rời khỏi tổng bộ và trở lại khách sạn Bình An lúc giữa trưa.
Bên trong đại sảnh của khách sạn, mấy người Trương Lôi, Hoàng Tử Nhã, Vương Giang, còn có Phùng Toàn đều chờ hắn ở đây. Ngay cả Hùng Văn Văn cũng ngồi chơi game ở trong góc, giống như nó quyết tâm muốn ôm cho bằng được cái bắp đùi này.
Phùng Toàn mở miệng trực tiếp hỏi:
"Đại ca, sao trở về nhanh như vậy, mọi chuyện thế nào rồi?"
Dương Gian vừa đi vào bên trong vừa nói:
"Còn có thể thế nào được nữa, giống như những gì tôi nghĩ, Tào Duyên Hoa muốn khuyên can hai bên.nếu Hội anh em thật sự đáp ứng yêu cầu của tôi, thì mọi chuyện chỉ có thể dừng lại tại đây. Tôi cũng nể mặt của Tào Duyên Hoa, nên cho bọn họ thêm thời gian nửa ngày để bàn bạc. Mà thôi, trước tiên không cần nói đến chuyện này. Tôi phải thông báo cho mọi người biết một tin tức khá quan trọng, đó là tôi đã từ bỏ chức vị đội trưởng."
Lần này, không chỉ đám người Phùng Toàn, Trương Lôi, Hoàng Tử Nhã giật mình nhìn hắn, mà Hùng Văn Văn còn dùng ánh mắt như nhìn một kẻ ngu để nhìn hắn.
Phùng Toàn kinh ngạc nói:
"Sao cậu lại từ bỏ nó làm gì, vất vả lắm cậu mới trở thành đội trưởng chứ có dễ dàng gì đâu, sao lại nói không cần là không cần luôn như thế chứ? Tôi còn đang định tổ đội với mọi người đây. Chúng tôi cũng thương lượng với nhau xong rồi, thậm chí cả tên của tổ đội cũng đã nghĩ ra."
Dương Gian nói:
"Trở thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235717/chuong-889.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.