Lần tiếp xúc ngắn ngủi kia đã giúp hắn loại trừ được hai khả năng.
Ngay từ thời điểm đầu tiên, hắn còn tưởng rằng nhìn thấy bức tranh sẽ kích hoạt điều kiện tập kích của nó, dù sao sự biểu lộ của mắt quỷ đối với quỷ họa khá là rõ ràng, nhưng về sau hắn mới phát hiện ra mọi chuyện cũng không phải như vậy.
Trong lúc Dương Gian đang chờ đợi kết quả, bên trong khu ký túc xá, một số nữ sinh bị kẹt lại bên trong đã được đưa ra khỏi phòng ngủ. Đồng thời hoàn cảnh bên ngoài cũng thả lỏng được một chút, không có nghiêm cẩn như lúc trước.
Ngoài ra những chuyện xảy ở trong này cũng đã được báo cáo đến tổng bộ.
Chỉ là những việc đó không có quan hệ gì với Dương Gian cả.
Hiện tại hắn cần mượn cơ hội này để tiến thêm một bước, hiểu rõ quy luật giết người của quỷ họa.
"Có lẽ là hoảng sợ."
Sau khi trầm mặc gần nửa ngày, Vương Tuyền mới chần chừ nói ra một câu như thế.
"Trước đó, khi tôi quay đầu lại, trong lòng tôi có sợ hãi, sợ quỷ sẽ đuổi theo tôi, kết cục là quỷ đã để mắt đến tôi thật."
"Hoảng sợ?"
Ánh mắt Dương Gian trầm xuống.
Lại là tình huống này hay sao? Dương Gian lại nói tiếp:
"Bởi vì sợ quỷ, cho nên quỷ liền đến giết ông? Quy luật của nó là sợ cái gì sẽ gặp phải cái đó?"
"Cũng có khả năng như vậy, bởi vì trước đó nữ sinh bên trong căn phòng ngủ số 402 hẳn cũng sợ hãi muốn chết. Nhưng cũng không phải khả năng này, bởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235695/chuong-867.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.