Bên trên hành lang tối tăm, yên tĩnh, con quỷ đi ra từ bức tranh cứ thế mà đứng yên ở trước cửa phòng ngủ, không hề nhúc nhích, giống như một bộ thi thể đang đình chỉ hoạt động vậy. Dường như nó vừa giết chết xong người phù hợp với quy luật giết người của nó và hiện tại đang chờ đợi người tiếp theo. Nhưng trước mắt còn chưa có nên nó đứng yên.
Không khí hiện trường trở nên cực kỳ ngưng trọng.
Bất kể là Vương Tuyền hay Dương Gian đều không một ai dám lên tiếng.
Cả hai đều đang chờ đợi.
Vương Tuyền thì đang chờ Dương Gian hành động, còn Dương Gian lại đang chờ quỷ biến hóa.
Hiện tại Dương Gian vẫn chưa thể nào xác định được xem thứ này có phải là ngọn nguồn của chuyện linh dị hay không, nên cách tốt nhất chính là tiếp tục nhìn xem, quỷ có còn giết người nữa không.
Nếu như nó còn tiếp tục giết người, như vậy khả năng cao bức tranh sơn dầu mà hắn cầm ở trong tay không phải là ngọn nguồn của chuyện linh dị, mà chính là con quỷ trong bức tranh đã đi ra kia. Có lẽ khung tranh chỉ là một vật dẫn, giống như tấm vải của mặt khóc mà hắn từng gặp lúc trước vậy. Tấm vải che mặt không có vấn đề gì, thứ có vấn đề là mặt quỷ dính trên tấm vải.
Ngược lại, nếu nó vẫn tiếp tục như hiện tại, không hề có động tĩnh, thì có thể suy đoán ra, bức tranh mới là ngọn nguồn của chuyện linh dị, như vậy hắn sẽ không cần phải hành động.
Ngoại trừ cái đó ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235693/chuong-865.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.