Sắc mặt Vương Tuyền thay đổi.
"Quỷ họa đang thức tỉnh đúng không?"
"Không rõ lắm, trong hồ sơ tin tức về quỷ họa quá ít. Mặc dù trước đó thứ này cũng từng xuất hiện qua, nhưng không đạt được quá nhiều tin tức quan trọng. Tất cả mọi thứ đều cần chúng ta tự mình tìm tòi. Điều này chẳng khác gì việc chúng ta đang đối mặt với một con quỷ không biết."
Trong lòng hắn đang suy nghĩ, bản thân có nên trở lại căn phòng ngủ của Miêu Tiểu Thiện trên tầng năm và thu hồi lại bức tranh sơn dầu kia không.
Khi xử lý những chuyện linh dị khác, Dương Gian chưa bao giờ phải kiêng kỵ như thế này, cho dù là chuyện linh dị ở khách sạn Caesar cũng thế, hắn đều có gan xông vào bên trong.
Thế nhưng chuyện linh dị của quỷ họa lại khiến cho hắn cảm thấy cực kỳ không đơn giản.
Thứ này chẳng khác gì một góc của núi băng vậy, nhìn bề ngoài của nó thì cực kỳ bình thường. Nó chỉ mới giết có mấy người mà thôi, thế nhưng khi tiếp xúc trực tiếp với nó, thì sẽ phát hiện ra bên trong thứ này có ẩn chứa điều khiến cho người khác phải tuyệt vọng.
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích.
"Dù mắt quỷ đã bị áp chế, trở nên vô dụng, nhưng mình vẫn còn lại hai con quỷ khác nữa. Ngoại trừ điều này ra, việc mắt quỷ rơi vào trạng thái chết máy tạm thời cũng tốt cho mình. Như vậy mình sẽ thừa một chỗ trống để áp chế một con quỷ khác."
Vốn dĩ hắn đang áp chế ba con quỷ trong cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235685/chuong-857.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.