Lưu Tử vội vàng nói:
"Không sao, không sao cả, tôi chỉ thuận miệng nói àm thôi."
Cô ta sợ gây ra sự phản cảm cho Dương Gian giống như Vương Duyệt, nên mở miệng giải thích.
"Lưu Tử, hai người kia đâu? Bọn họ không đi ra cùng với cậu hay sao?"
Miêu Tiểu Thiện có chút kinh ngạc khi chỉ nhìn thấy Lưu Tử mà không nhìn thấy hai người còn lại.
"Ý cậu là Vương Duyệt cùng Tôn Vu Giai ấy hả. Hiện tại chắc hai cậu ấy còn đang ngủ đây. Bọn họ căn bản không có ý định rời khỏi căn phòng ngủ. Bởi vì tôi sợ nên rời đi trước."
Nói đến đoạn này, Lưu Tử cảm thấy có chút xấu hổ, bởi vì chuyện này giống như cô ta vứt bỏ đồng đội và chạy trốn một mình vậy.
Sau khi nghe xong, trong lòng Miêu Tiểu Thiện cảm thấy có chút bất an, nên hỏi Dương Gian:
"Cậu cảm thấy hai cậu ấy có xảy ra chuyện gì không?"
"Dựa theo tình huống mà nói, quỷ họa xuất hiện ở trong phòng ngủ của cậu, đó là điều không thể nghi ngờ. Hiện tại hai người đó ở trong phòng ngủ lâu như vậy, nên xác suất bị quỷ để mắt đến là không hề nhỏ. Chỉ là..."
Nói đến đây Dương Gian hơi dừng lại một chút:
"Cậu từng ở trong phòng ngủ một đoạn thời gian, cũng nhìn qua bức tranh kia, nhưng cho đến giờ cậu vẫn chưa bị nó tập kích, mà quỷ họa chưa từng xuất hiện ở xung quanh đây."
"Tôi không quản được quá nhiều người, cho nên chỉ ưu tiên cậu không bị quỷ họa để mắt đến. Mục đích khi mang cậu đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235683/chuong-855.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.