Bên trong ký túc xá của trường đại học X thành phố Đại Kinh.
Lúc đầu Miêu Tiểu Thiện không muốn gọi điện thoại cho Dương Gian, cũng không phải là cô không muốn mình có liên quan gì đến Dương Gian hết, dù sao hai người cũng là bạn bè từ thời trung học tại thành phố Đại Xương, mà quan hệ cũng khá tốt nữa. Không muốn gọi là vì cô không muốn tạo thêm phiền phức cho Dương Gian mà thôi. Cô hiểu hiện tại Dương Gian đã không còn là người bạn học quấn lấy cô để chép bài nhằm đề cao thành tích nữa.
Hiện tại Dương Gian còn phải làm rất nhiều chuyện quan trọng hơn.
Nhưng sự biến mất thần bí của người bạn cùng phòng, cùng với một chút suy đoán bất an trong lòng, khiến cho Miêu Tiểu Thiện lấy được dũng khí để gọi cuộc điện thoại này cho Dương Gian.
Dương Gian từng nói qua với cô, nếu gặp phải chuyện gì thì phải nhanh chóng gọi điện thoại cho hắn.
Ở trong phòng ngủ, một cô gái nằm trên giường hiếu kỳ hỏi:
"Sao rồi? Người bạn học thời cấp ba tên Dương Gian kia của cậu nói thế nào? Theo tôi thấy cậu không cần phải gọi cuộc điện thoại này đâu. Dù sao hắn cũng đến chỗ này để làm thuê mà thôi, biết được cái gì chứ. Tôi nghĩ ngày mai chúng ta nên báo cảnh sát thì tốt hơn. Mà lại muộn như vậy rồi, có gọi điện thoại cũng vô dụng thôi, chắc chắn hắn sẽ không đến."
Một người khác tên là Tôn Vu Giai, là bạn cùng phòng của Miêu Tiểu Thiện, lúc này cô ta vừa cười vừa nói tiếp:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235675/chuong-847.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.