Rõ ràng lúc này vẫn là buổi sáng.
Nhưng khi đi vào bên trong quán Bar có treo biển ngừng kinh doanh này liền bị những tiếng nhạc đinh tai nhức óc làm cho tê dại hết da đầu.
Hắn nhíu mày, quét mắt nhìn qua xung quanh một chút. Tất cả đều là những nam nữ thanh niên ở trong trạng thái hưng phấn, giống như kiểu những người này không hề biết mệt mỏi vậy. Cho nên phát tiết tinh lực ở bên trong tiếng nhạc đinh tai.
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng:
"Còn tưởng là khi treo biển đóng cửa không kinh doanh thì chỗ này sẽ không có ai, không nghĩ là số người bên trong còn nhiều hơn cả tưởng tượng. Trong này đang cố ý che giấu cái gì đây?"
"Nhưng hiện tại tên Trương Kiến kia đang ở đâu đây?"
Hắn đi xuyên qua đám người, bắt đầu tìm kiếm mục tiêu. Mà những người xung quanh lại không có một ai chú ý đến ở bên cạnh bọn họ đang có một người dùng cách thức cực kỳ vô lý để di chuyển trong đám người.
Lúc này.
Ở bên trong một căn phòng sang trọng.
Một người thanh niên tuổi chừng ba mươi, khuôn mặt có chút tái nhợt cùng hơi sưng, đang ngồi hút thuốc và cùng đánh bài với một đám thanh niên nam nữ.
Trò chơi đương nhiên là trò đấu địa chủ rồi.
"Ha ha, còn đánh sảnh, lần này coi anh đây có chơi chết mấy đứa không..."
Trương Kiến vừa cười lớn vừa thả xuống mấy lá bài:
"Lớn, có ai có không? Không có anh đây liền về."
"Không có."
"Mẹ nó chứ, cậu đánh cái gì không đánh lại đi đánh sảnh."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235655/chuong-827.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.