Trần Nghĩa kinh ngạc nhìn lấy hắn ta.
Khôi phục lại? Điều này sao có thể chứ.
Ở trong tình trạng không khống chế thêm lệ quỷ mới, lại mất đi sự khống chế với con quỷ hiện tại. Vậy hắn ta lấy cái gì để áp chế con quỷ kia mà đòi có thể khôi phục lại chứ. Hắn ta cũng có dùng thủ đoạn nào để áp chế tình trạng lệ quỷ khôi phục đâu.
Bởi vì quá trình lệ quỷ khôi phục không thể nào nghịch chuyển, nên không thể có chuyện như vậy xảy ra được.
Ngay khi bị mất khống chế đối với con quỷ trong người, đó cũng là lúc mà người đó tử vong. Quỷ sẽ không thể nào có lòng tốt, hay lòng thương hại nên tha cho ngự quỷ nhân một mạng được.
Khương Thượng Bạch nhún nhún vai nói:
"Tôi cũng rất tò mò, nhưng đúng là hắn ta không hề có việc gì hết."
"Mà thôi, hiện tại tôi không muốn quan tâm đến tên phế vật đó nữa. Nếu con quỷ của hắn ta đã trở về rồi, thì con quỷ da của tôi đâu?"
Ánh mắt Trần Nghĩa khẽ nhúc nhích, hắn ta cũng không muốn suy nghĩ nhiều về tình huống đặc biệt này của Quách Phàm nữa.
Chuyện này đương nhiên sẽ có tổng bộ đi điều tra rồi, không cần hắn ta phải quan tâm nhiều làm gì cho mệt người.
Khương Thượng Bạch chỉ vào một chỗ cách đó không xa rồi nói:
"Nó còn đứng bên kia, tôi biết thứ đó khá nguy hiểm, nên không có đến gần."
Ở bên kia, có một bóng người đứng yên không thèm nhúc nhích. Nếu đi đến gần và nghiêm túc quan sát thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235652/chuong-824.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.