"Đến giờ rồi."
Thời gian trôi qua rất nhanh, Dương Gian chú ý đến từng giây từng phút một, ngay khi thời gian nửa tiếng vừa đến hắn liền mở miệng nói.
Cũng không phải hắn để ý đến một hai phút như vậy, mà hắn sợ Vương Tiểu Minh quan sát tấm da nâu kia càng dài thì càng sinh ra tâm lý ỷ lại vào nó. Một khi tên này cảm thấy tấm da nâu mang lại cho hắn ta lợi ích cực lớn, không chừng tên Vương Tiểu Minh này sẽ cưỡng ép lưu nó lại, cho dù trở mặt chắc hắn ta cũng không thèm quan tâm.
Lời nói của hắn khiến cho Vương Tiểu Minh đang ngồi trên mặt đất không xa lấy lại tinh thần, hắn ta ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh một chút rồi hỏi:
"Phương pháp khống chế lệ quỷ mà cậu sử dụng là từ thứ này đúng không?"
Dương Gian nói:
"Nó nói cho anh cái gì?"
"Toàn bộ những thứ tôi muốn biết."
Vương Tiểu Minh chậm rãi khép tấm da nâu lại:
"Đúng là một thứ đặc biệt, tôi chưa từng tiếp xúc qua với món đồ cùng loại với tấm da nâu này. Chỉ là hiện tại tôi không thể nào xác nhạn được những tin tức kia là thật hay giả, chuyện này cần có thời gian để kiểm chứng một chút."
Dương Gian hỏi:
"Thế ý định của anh là gì?"
Vương Tiểu Minh đứng dậy, đem tấm da nâu bỏ gọn gàng vào bên trong hộp:
"Tôi không cần làm cái gì cả, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được. Thời gian sẽ nói cho tôi biết toàn bộ chân tướng."
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, từ những lời nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235595/chuong-767.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.