Vị trí cất giữ những món đồ linh dị của tổng bộ là một nơi ở sâu dưới lòng đất, là một nơi nằm ở dưới trụ sở. Lối đi nhỏ hẹp, sâu hun hút, khiến cho không khí có chút ngột ngạt. Ở hai bên vách tường được thắp sáng bằng những ánh đèn yếu ớt, chỉ miễn cưỡng chiếu sáng rõ đường đi phía trước.
Xung quanh yên tĩnh đến mức quỷ dị, chỉ có tiếng bước chân của mấy người vang vọng xung quanh. Với lại không khí ở trong chỗ này khá đục, khiến cho nhịp hô hấp không được thông suốt.
Nếu người bình thường mà ở trong chỗ này một đoạn thời gian dài thì có lẽ sẽ bị chết vì không thể hô hấp.
Tào Duyên Hoa vừa đi vừa nói:
"Thực ra, theo ý nghĩ của tôi, thì có nhiều thứ chỉ nên phong tồn vĩnh viễn, không nên để cho nó lại xuất hiện ở trên thế giới này. Những thứ này chỉ càng khiến cho mọi chuyện trở nên xấu đi mà thôi, nhưng hiện tại những thứ này đã không còn là vấn đề lớn nhất nữa. Cho nên hôm nay tôi mới mang cậu qua đây xem, cái này cứ coi như là tiền lệ đi."
Dương Gian không nói lời nào, chỉ bình tĩnh đi theo phía sau.
Rất nhanh.
Phía trước thông đạo là từng cái phòng nhỏ, trước cửa của mỗi phòng đều có đánh số, bắt đầu từ 001,002,.. Cứ thế kéo dài đến phía xa xa của thông đạo.
Tào Duyên Hoa dừng lại ở trước cửa của căn phòng thứ nhất.
"Đến rồi, chỗ này chính là nơi cất giữ những món đồ linh dị, đây là gian phòng thứ nhất. Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235592/chuong-764.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.