Lưu Tiểu Vũ không thể nào để cho chuyện như vậy dễ dàng xảy ra được, cô ta vô cùng hoảng sợ. Cô nhân dịp khi tên Cao Chí Cường này đứng nói chuyện, liền chạy về phía cửa phòng ngủ, đồng thời kêu to:
"Cứu, cứu tôi..."
Thế nhưng còn chưa nói xong, vốn cô đang tiến về phía trước đột nhiên dừng lại đứng yên tại chỗ. Thần thái trong mắt cô ta dần dần biến mất, ánh mắt trở nên ngây dại. Sự hoảng sợ trên mặt cũng nhanh chóng biến mất, bộ dạng lúc này của cô ta giống y như người đồng nghiệp lúc nãy.
"Hiện tại ngoãn ngoãn đi ra đóng cửa lại, rồi nằm ở trên giường đi."
Cao Chí Cường lập tức nói ra mệnh lệnh, khóe miệng hắn ta còn mang theo một nụ cười. Lưu Tiểu Vũ không nói một lời nào, không có phản kháng, cô ta lập tức làm theo những gì hắn ta nói. Liền đi ra cửa đóng chặt nó lại, sau đó đi đến giường và nằm xuống.
"Cô cũng làm theo đi."
Cao Chí Cường chỉ tay vào người đồng nghiệp kia và nói. Cô gái kia cũng làm theo một cách máy móc.
Cao Chí Cường nhìn nhìn thời gian, khẽ rơi vào trầm tư:
"Hiện tại hẳn là không có ai đến quấy rầy mình nữa rồi. Dù sao toàn bộ tín hiệu cũng đã bị che đậy hết rồi. Tiếc là thời gian lại không có nhiều, bị quấy rầy mất một lúc nên giờ chỉ còn có hai mươi phút, tý nữa còn phải tham gia cuộc họp của tổng bộ. Khà khà, bình thường cô liên lạc viên này lại dám dùng giọng điệu lạnh lùng để nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235570/chuong-742.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.