Lưu Tiểu Vũ nói tiếp:
"Cậu đi đến phòng nghỉ nghỉ ngơi một chút đi. Khi nào bắt đầu cuộc họp tôi sẽ thông báo cho cậu biết."
Dương Gian gật gật đầu.
Phòng nghỉ là phòng đơn, không có người nào khác ngoài hắn. Bố trí bên trong căn phòng cũng khá ấm cúng cũng khá đơn giản, gồm có một phòng ngủ và một phòng khách.
Trong phòng khách còn bày biện đủ loại trái cây, đầy đủ màu sắc, ngoài ra còn có một số món đồ ăn vặt và máy tính chơi game. Thậm chí tổng bộ còn chuẩn bị một số đồ chơi cho trẻ con nữa. Có thể nói căn phòng nghỉ nho nhỏ này lại có thể thõa mãn rất nhiều yêu cầu của một người. Ở chỗ này có thể tùy tiện kiếm được thứ để giết thời gian, không đến mức khiến cho người ta cảm thấy nhàm chán khi ở bên trong.
Dương Gian đọc qua một vài cuốn sách về phương diện tâm lý. Nội dung bên trong toàn nói đến sự tươi đẹp của cuộc sống cùng những thứ có thể khiến cho con người ta vui vẻ.
Nói cách khác, bên trong căn phòng nghỉ nhỏ con con này lại ẩn chứa rất nhiều phương diện nào là tâm lý học, nào là kiến trúc nội thất các kiểu,... Có thể nói nó cất giấu khác nhiều tâm huyết của các chuyên gia, chứ không phải chỉ là một căn phòng nghỉ đơn thuần như thường thấy đâu.
Đồng thời còn cân nhắc đến việc một số vị ngự quỷ nhân có tính tự kỷ nên người liên lạc viên phụ trách tiếp đón cũng không hề rời đi. Lưu Tiểu Vũ cũng thế, cô ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235567/chuong-739.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.