Dương Gian nhìn cô ta, một lát sau hắn cười cười rồi nói:
"Tôi hiểu, ý của cô là cô cảm thấy người bạn cùng phòng rất ưu tú nên không thích hợp để hẹn hò cùng với một tên nhà quê như tôi đúng không? Cô sợ việc này truyền ra ngoài sẽ khiến cho cô mất mặt phải không?"
Sắc mặt của Lưu Tử không tốt lắm.
Vậy mà tâm tư của cô ta lại bị Dương Gian nói trúng.
Cô ta cảm thấy loại người ưu tú thì nên đi cùng một chỗ với nhau, sau này, bất kể là làm việc hay sinh hoạt đều có thể hỗ trợ lẫn nhau. Chứ quen biết với một số người không có tác dụng chỉ khiến cho địa vị xã hội của bản thân bị hạ thấp mà thôi. Hơn nữa còn ảnh hưởng đến sự nghiệp sau này của bản thân.
Dương Gian nói:
"Thực ra cô cũng không cần phải tỏ thái độ như vậy đâu. Tôi và các cô là người của hai thế giới. Nếu không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì có lẽ vĩnh viễn chúng ta cũng không gặp nhau. Cho nên tôi làm việc của tôi, cô đi học của cô, như vậy là tốt nhất. Nhưng mối quan hệ giữa tôi và Miêu Tiểu Thiện là gì thì đó là chuyện của chúng tôi, cái này không liên quan gì đến cô hết. Cô cảm thấy một người không quen không biết như cô, lại ngồi xía vào chuyện của tôi, như vậy là tốt hay sao? Dù sao cô cũng được coi là sinh viên đại học, ít ra cũng có một chút gì đó gọi là giáo dưỡng đúng không? Chẳng lẽ cô không biết việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235561/chuong-733.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.