Bóng tối bao phủ toàn bộ căn cứ huấn luyện đã tiêu tan, quỷ cũng rời đi, ánh sáng lần nữa xuất hiện xung quanh.
Lúc này ở bên trên một khu đất trống bên trong căn cứ huấn luyện, mấy vị ngự quỷ nhân còn sống sót ai nấy đều ngồi co quắp ở trên mặt đất. Thế nhưng mặt người nào người này đều thể hiện rõ vẻ vui mừng sau khi trở về từ cõi chết.
Dương Gian không dám chủ quan, hắn cứ đưa mắt nhìn về phía mảnh hắc ám đang rời đi kia. Khi chưa xác nhận được an toàn của bản thân một cách tuyệt đối, hắn sẽ không bao giờ nới lỏng cảnh giác. Việc lật bàn vào thời điểm cuối cùng chỉ có thể xảy ra với người khác chứ không được phép xảy ra trên người của hắn.
"Con quỷ kia đi rồi?"
Khi Dương Gian thấy toàn bộ hắc ám đã biến mất khỏi tầm mắt mới thở phào một hơi. Đồng thời cả người cũng thoát lực, ngồi bệt xuống mặt đất.
Dù lúc này Dương Gian đang được ánh nắng ban mai chiếu rọi nhưng hắn lại không hề cảm thấy được một chút ấm áp nào, trái lại là một cỗ hàn ý lạnh lẽo.
Cho đến hiện tại, hắn còn không thể nào tin được, trong tình huống như vậy hắn có thể sống sót.
Quá khó khăn.
Đây chính là lần hắn phải chật vật nhất trong tất cả các chuyện linh dị mà hắn từng tham dự. Dùng hết toàn bộ mọi thứ để cầm cự đã là cố gắng lớn nhất mà hắn có thể làm ra. Bởi vì khó ai có thể tưởng tượng ra nổi sự hung hiểm ở bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235528/chuong-700.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.