Vương Tiểu Minh nói:
"Có lẽ chúng ta nên nói chuyện chân thành với nhau một chút. Dù sao cũng không có một ai dám chắc rằng lần sau hai chúng ta còn có thể ngồi chung một chỗ để mà nói chuyện phiếm như thế này nữa hay không. Nếu cứ giấu diếm một số tin tức sẽ chỉ có chỗ xấu đối với cậu mà thôi."
"Vậy hiện tại cậu nói cho tôi biết, nó là ai?"
Vấn đề này rất tế nhị.
Nó? Là ai? Vương Tiểu Minh cũng không thể biết được "Nó" ở đây là cái gì, nhưng dường như hắn ta đã có thể xác nhận được, ở bên người Dương Gian đang có một tồn tại bí ẩn nào đó. Đồng thời ngữ khí nói chuyện của hắn ta là cực kỳ chắc chắn, để cho Dương Gian hiểu nhầm rằng Vương Tiểu Minh đã biết được một nửa bí mật của hắn rồi. Nếu bí mật bị biết mất một nửa thì đó không còn là bí mật nữa, như vậy người kia sẽ dễ dàng nói ra hết bí mật cho hắn ta nghe. Thế nhưng thực thế, cái "Nó" mà Vương Tiểu Minh nói ở đây lại chỉ là phỏng đoán.
Đây chính là hắn ta đang dụ Dương Gian mắc bẫy.
Chỉ cần Dương Gian không phủ nhận sự tồn tại của "Nó" một cách quyết liệt, như vậy Vương Tiểu Minh có thể xác định suy đoán kia của hắn ta là hoàn toàn chính xác.
Dương Gian bình tĩnh nói:
"Nếu nói ra, tôi sẽ có chỗ tốt gì?"
Không có phủ nhận?
Ánh mắt Vương Tiểu Minh vẫn rất bình tĩnh, hắn ta mở miệng nói:
"Nói ra thứ này cũng không có chỗ tốt hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235473/chuong-645.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.