Dương Gian và Trương Phân nói rất nhiều với nhau, chủ yếu là về chuyện nhà họ.
"Con trai, nghe nói Đại Xương vừa bị ô nhiễm hóa chất gì đó, náo rất lớn, có phải thật không?"
Trương Phân có chút thần bí hỏi:
"Mẹ nghe nói giống y như đánh trận vật, gì mà có máy bay rồi xe bọc thép lum la."
...
Dương Gian thật không biết mẹ mình nghe được mấy tin lá cải này từ đâu. Gì mà đánh trận kia chứ, chẳng lẽ trên mạng có người thích tung tin giả dữ vậy à? "Không phải đánh trận, cụ thế có chuyện gì thì con không biết. Lúc đó trường học cho nghỉ, con và bạn học được chuyển ra khỏi thành phố để lánh nạn."
Dương Gian nói dối.
Trương Phân giật mình hỏi:
"Khó trách mẹ không gọi được cho con. Tất cả những gì mẹ biết đều do đọc bó cả. Vậy Đại Xương đã khôi phục bình thường chưa con? Con đi học thế nào rồi, sao lại tới đây được?"
"Học không được mẹ ạ, trường học đóng cửa cả rồi. Bây giờ con muốn đi học cũng chẳng được."
Dương Gian bất đắc dĩ nói.
"Như vậy sao được, trường con mặc kệ không quản à?"
Trương Phân kinh ngạc nói.
Dương Gian:
"Họ lo không nổi. Có rất nhiều trường học đều giống trường con, trừ phi chuyển đi nơi khác mà thôi. Có điều hiện tại đã qua mất thời gian thi đại học, có muốn chuyển đi cũng phải học lại một năm thôi. Chi bằng chờ trường học tiếp tục dạy lại vậy."
"Cũng được, nhưng không được bỏ lỡ việc học, học lại một năm thì học lại một năm đi."
Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235465/chuong-637.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.