Vương Đông nghiêm túc nói:
"Vâng, tôi sẽ vô điều kiện phục tùng theo mệnh lệnh của Dương Gian."
Sau một hồi trò chuyện, hắn ta lập tức để điện thoại xuống và nhìn về phía Dương Gian. Nhưng lúc này ánh mắt của hắn ra đã không còn như trước nữa.
Nghi hoặc, không hiểu, lại nói với thái độ cực kỳ kiên quyết:
"Dương Gian, bên trên đã ra lệnh cho tôi phục tùng theo sự sắp xếp của cậu, mời cậu đưa ra mệnh lệnh."
"Tổng bộ làm việc khá nhanh đó, cậu cũng không thể giúp tôi được nhiều, điều duy nhất mà cậu có thể làm hiện tại chính là đi ổn định những người hành khách kia. Đừng để cho bọn họ làm loạn, không được hoảng hốt."
Dương Gian vẫn ngồi chồm hỗm trên mặt đất, đưa tay năng đầu của cỗ thi thể này lên, sau đó vặn nó trở lại nguyên dạng.
"Yên tâm, tôi sẽ cam đoan hoàn thành nhiệm vụ."
Vương Đông nói, sau đó quay đầu muốn rời đi.
Nhưng Dương Gian lại gọi:
"Chờ một chút."
Vương Đông nói:
"Xin hỏi cậu còn có sắp xếp gì nữa hay không?"
Dương Gian nói:
"Có mang theo súng không?"
Sắc mặt Vương Đông hơi động rồi nói:
"Không, không có."
Hắn ta chỉ là nhân viên an ninh của máy bay mà thôi, không thể nào mang theo súng được. Bởi vì nếu có người mang theo súng ống, cũng sẽ có khả năng làm mất súng. Ở một mức độ nào đó mà nói điều này lại gián tiếp lưu lại một mối tai họa ngầm.
"Trong tình huống khủng bố như thế này mà chỉ dựa vào mấy câu nói sẽ không thể nào trấn an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235426/chuong-598.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.