Người thanh niên mặc âu phục này là kiểu người đại diện cho những kẻ không đủ IQ, IQ thấp đến độ đáng thương. Mặc dù cách nói chuyện hơi có chừng mực một chút, cũng biết cách che che giấu giấu. Có điều làm gì có ai không nghe ra ý mắng mỏ ở trong câu nói chứ? Người ta có ai ngốc đâu.
Đúng lúc này, có một người đàn ông mập mạp, tuổi tầm trung niên đột nhiên đứng dậy cười ha hả, ngăn Dương Gian lại rồi bảo:
"Đại ca, đại ca, bớt giận, bớt giận đi. Không việc gì phải để ý đến loại tiểu nhân có chút tiền thì đắc ý như thế cả. Lúc nãy nghe tên kia nói chuyện thì tôi đã muốn tẩn cho hắn ta một trận rồi. Giọng điệu nói chuyện của hắn ta chẳng khác gì chó sủa cả, thật sự là khiến cho người nghe buồn nôn. Chắc hẳn là bình thường có thói quen làm mưa làm gió ở trong công ty, chứ chưa bao giờ chịu đau khổ ở trong xã hội, cho nên không biết khiêm tốn."
"Ông biết tôi?"
Dương Gian lập tức dừng lại, quay đầu nhìn về phía người đàn ông lạ lẫm.
Người đàn ông trung niên mập mạp kia vội vàng lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho nó rồi nói:
"Không, không biết. Hôm nay là lần gặp mặt đầu tiên của chúng ta. Đây là danh thiếp của tôi, hi vọng sau này có thể kết giao bằng hữu với đại ca."
Dương Gian nhìn liếc qua tấm danh thiếp rồi nói:
"Vạn Đức Lộ?"
Sau đó lật ra mặt sau nhưng không có bất cứ tin tức nào nữa.
"Ông làm cái gì?"
Vạn Đức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235422/chuong-594.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.