Sau khi ăn cơm tối và chứng kiến bộ dạng đứng ngồi không yên của Vương Hải Yến, Dương Gian cũng không định tiếp tục trì hoãn chuyện này thêm nữa. Mặc dù hắn biết chuyện của Vương San San cũng không quá nguy hiểm nên không cần phải vội, thế nhưng người làm cha làm mẹ, có ai mà không lo cho con đâu. Dù sao hắn cũng là đứa trẻ mồ côi cha, cho nên hắn rất hiểu tâm trạng của một người mẹ khi chịu cảnh này.
Dương Gian lập tức đứng dậy rồi nói:
"Chị đại Giang, chị ngồi nói chuyện cùng dì Vương một lát đi. Vương San San, cậu đi lên lầu cùng với tôi. Trước tiên xử lý chuyện của cậu đã rồi hãy nói sau."
Vương Hải Yến nghe vậy thì ánh mắt sáng lên, vội vàng thúc giục con gái đi theo Dương Gian. Vương San San vẫn cứ giữ nguyên bộ dạng lãnh đạm kia của cô, dường như không có chuyện gì có thể khiến cho cô phải quan tâm hết. Cô chỉ ừ nhẹ một tiếng rồi bước theo sau.
Ở trên cầu thang yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của hai người quanh quẩn. Dương Gian đi ở phía trước không nói lời nào, mà Vương San San đi đằng sau cũng chẳng hé môi, càng khiến cho bầu không khí trở nên có chút quỷ dị.
Đột nhiên Dương Gian dừng lại, quay đầu và nói chuyện với Vương San San.
"Có lẽ lúc trước tôi không nên biến cậu thành bộ dạng như thế này, nếu không cậu cũng sẽ không phải biến thành bộ dạng không phải người không phải quỷ như vậy."
Là bạn học với nhau cả ba năm học cấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235418/chuong-590.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.