"Ọe... Cả người Lưu Trì cuộn lại y như một con tôm, nằm lăn lóc trên mặt đất. Đồng thời mấy thứ nằm trong bụng cũng đi theo máu chạy ra ngoài. Trong nháy mắt ở trước mặt ông ta là một mảng đỏ tím lẫn lộn. Vẻ mặt ông ta hiện rõ vẻ thống khổ."
"Còn có sức để nôn? Xem ra cái bụng thịt kia của ông cũng không phải là hoàn toàn không có tác dụng."
Dương Gian quét mắt nhìn một lượt qua mấy ông chủ còn lại với ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo. Toàn bộ đám người lập tức ứa ra mồ hôi lạnh, bọn họ đột nhiên có cảm giác như bản thân đang bị một con dã thú ngắm đến, khiến cho bọn họ không dám lộn xộn.
"Đá hay lắm, cái lão đầu trọc này đáng bị như vậy lắm. Ai bảo lúc trước lão ta dám nhìn chằm chằm vào đùi đẹp của bà, đáng đời."
Giang Diễm thấy như vậy thì kêu to một cách đầy hưng phấn, nhưng sau đó lại vội vàng quát to:
"Dương Gian, cẩn thận."
"Mẹ nó, lại dám đánh ông chủ của chúng tôi, cậu chán sống rồi hay sao vậy."
Lúc này có mấy người thanh niên không sợ chết lao lên phía trước.
Dương Gian không hề quay đầu lại, dường như phía sau hắn có một con mắt đang nhìn ngó vậy. Hắn không do dự chút nào khi rút ra một khẩu súng lục lạnh lẽo và dí sát vào ót của một người thanh niên lao lên đầu tiên.
"Còn tiến thêm một bước nữa là đầu của cậu sẽ nở hoa đó."
Mấy người còn lại thấy thế thì sững sờ, sau đó tỏ ra hoảng sợ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235416/chuong-588.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.