Dương Gian có chút kinh ngạc nhìn hắn ta:
"Vậy mà cậu cũng biết? Mới cách có mấy bữa mà cậu đã trở nên thông minh hơn rồi đó."
Trương Vĩ cười lạnh nói:
"Ngay cả cha mẹ người ta cũng đến hết rồi. Cái này ngoài chuyện đó ra thì còn có chuyện gì nữa chứ? Của ai vậy? Không phải là của cậu đó chứ."
Dương Gian nói:
"Không phải của tôi."
"Vậy là của ai?"
"Quỷ."
Trương Vĩ trợn mắt:
"Bạn học San San, sao khẩu vị của bạn nặng quá vậy?"
Dương Gian trừng mắt nhìn hắn ta một cái, hắn nói với giọng điệu trầm trọng:
"Cậu mà còn giữ cách ăn nói này thì sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta đánh. Tin tôi đi, tôi không có lừa cậu đâu."
Trương Hiển Quý cũng nhịn không được nữa phải túm cổ hắn ta:
"Thằng nhãi chết tiệt này, đi qua đây. Đại ca đang xử lý chuyện đặc thù, mi đứng đây nói nhăng nói cuội cái gì chứ. Sớm biết lắm lời như thế đã cho mi đứng ở công trường vọc cát cho rồi."
Sau khi mắng Trương Vĩ, ông ta lại xin lỗi Vương Bân và Vương Hải Yến.
Giờ phút này mắt quỷ của Dương Gian đang tỏa ra ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt. Ánh sáng màu đỏ này ngưng tụ lại thành một sợi dây xuyên về phía bụng của Vương San San.
Xuyên qua quần áo, da thịt, Dương Gian có thể nhìn thấy bóng dáng của một đưa trẻ sơ sinh được giấu kín bên trong.
Trông giống như một người phụ nữ có thai vậy, hiện tại đứa trẻ sơ sinh này đang nằm cuộn tròn ở trong đó, không hề nhúc nhích.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235411/chuong-583.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.