Trương Lệ Cầm xấu hổ cười một tiếng:
"Thế nhưng Dương Gian, cậu cũng đừng có tức giận. Loại chuyện này cực kỳ bình thường trong thương trường. Chúng tôi chỉ sợ phiền phức nên không có đem chuyện này ra làm lớn lên. Nếu không không khó để xử lý chút chuyện nhỏ này."
Giang Diễm ở bên cạnh lập tức ôm lấy cánh tay của Dương Gian, tỏ ra bộ dạng mong chờ và nói:
"Hay là chúng ta đi tìm bọn họ để báo thù đi. Phải giáo huấn cho bọn chúng một trận ra trò mới được."
Nhưng Dương Gian lại tỏ ra cực kỳ bình tĩnh:
"Mấy tên nhãi nhép mà thôi, không đáng để quan tâm đến. Tý nữa dùng thủ tục chính quy đuổi đi là xong."
Giang Diễm nói:
"Cậu không định giáo huấn bọn chúng hay sao?"
Dương Gian cười nhẹ một tiếng:
"Cái đó còn phải xem bọn chúng có thức thời hay không. Nếu có thể không cần ra tay thì đừng nên ra tay, tránh cho người khác lại bảo là chúng ta ỷ thế ăn hiếp người khác. Dù sao hiện tại tôi đã là người phụ trách của thành phố Đại Xương rồi, ở trong vùng đất của tôi làm gì có ai dám đối đầu với tôi chứ?"
Chỉ là mấy vị tổng giám đốc công ty mà thôi. Nếu tính bên trong thành phố Đại Xương thì bọn chúng cũng không có nhiều phân lượng lắm nhưng lại không phải người bình thường. Tuy nhiên ở trong mắt của Dương Gian thì bọn chúng lại giống như những đứa trẻ vậy, hắn có thể khi dễ bọn chúng bất cứ lúc nào.
Thế nhưng có vẻ như Giang Diễm vẫn chưa hết tức giận,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235408/chuong-580.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.