Dương Gian:
"Cũng không có gì đặc biệt, trước đó Vương Tiểu Minh cho tôi một tấm phiếu nợ, hắn thiếu tôi một cây quỷ nến, Thẩm đội không tính thúc giục giúp tôi à? Sở dĩ sự kiện lần này có thể kết thúc cũng vì ta hao phí tới tận hai cây quỷ nến, cùng một danh ngạch hỗ trợ khống chế hai lệ quỷ để mời người tới chi viện. Liều mạng không nói đi, dù sao cũng vì sự an toàn của Trung Sơn. Có điều cũng không thể bán mạng không công. Người cổ đại tham gia quân đội còn có quân lương, chẳng lẽ Thẩm đội tính để tôi làm công không à?"
Nghe nói như thế, khóe miệng Thẩm Lương không nhịn được mà co lại.
Những tài nguyên kia không phải thứ hắn ta có thể làm chủ.
"Nếu Thẩm đội hiểu biết hơn người hẳn sẽ không lừa gạt tôi. Đây đâu phải lần duy nhất chúng ta gặp nhau."
Dương Gian buông lỏng cánh tay, da thịt trên trán xé mở, một con mắt màu đỏ lộ ra người, không an phận liếc tới liếc lui.
Thẩm Lương xoay người lại, có chút khó khăn nói:
"Cảnh sát Dương, chuyện này tôi không thể làm chủ được. Quỷ nến là tìa nguyên của Vương Giáo sư, tôi không giành nổi. Bằng không cậu gọi cho Vương giáo sư nói chuyện đi."
"Quan hệ của tối với hắn không tốt, lần trước tôi đã ra tay giết em trai hắn ta ở thành phố Đại Xương. Sau đó trong sự kiện quỷ chết đói còn có xích mích không nhỏ. Vì thế tôi sẽ không chủ động liên lạc với hắn ta. Lại nói, chẳng phải tổng bộ các người và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235397/chuong-569.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.