Ngoại ô rất yên tĩnh, thỉnh thoàng chỉ có vài tiếng côn trùng vang lên ở bụi cỏ mà thôi.
La Tố Nhất và Hoàng Phi ngồi ngáp ngắn ngáp dài ở trước vĩ nướng. Mặt mày ủ dột dùng nhánh cây chọt chọt vĩ than.
Đồng hồ đeo tay hiển thị lúc này đã là ba giờ sáng.
Họ khác với Dương Gian, dù là ngự quỷ nhân nhưng vẫn cần nghỉ ngơi. Nhất là La Tố Nhất và Lâm Lạc Mai, sau một chuyến đi tới khách sạn, từ lúc quay về tới giờ họ chưa được nghỉ ngơi thật tốt. Vốn muốn ăn uống no say rồi ngủ một giấc, nào biết Dương Gian lại chơi trò ma quỷ trong nhà mình.
Ai mà chịu cho nổi chứ? "Đùng ~!"
Bỗng nhiên La Tố Nhất đánh cái bộp.
"Anh là gì thế?"
Hoàng Phi ngồi bên cạnh hỏi.
"Có con muỗi."
La Tố Nhất nói.
Hoàng Phi đáp:
"Anh có đập thì tự đập mình đi, sao lại đánh tôi?"
"Không, trên mặt anh có con muỗi, tôi giúp anh thôi."
La Tố Nhất nói.
Hoàng Phi:
"Phía Dương Gian cũng có muỗi kìa, sao anh không đi giúp cậu ta đi?"
"Quan hệ của tôi với Dương Gian không tốt lắm, vẫn nên bỏ qua thì hơn. Chủ yếu tôi thấy anh ngủ quên nên muốn giúp anh tỉnh lại, Cũng chẳng biết lúc nào được về nhà."
La Tố Nhất nói như hắn làm vì tốt cho Hoàng Phi vậy.
Hoàng Phi khó hiểu nhìn đối phương.
"Hay để tôi cũng giúp anh nhé."
"Không sao, nếu anh thấy tôi ngủ quên thì tiện tay kêu tôi dậy. Đừng bỏ tôi một mình ở đây, rừng núi hoang vu chẳng an toàn tí nào."
Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235391/chuong-563.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.